Mùa vu lan hiếu hạnh

Mỗi độ Thu sang trọng – mùa hiếu thảo lại đến, xúc cảm trào dâng khó tả về mẹ phụ vương – những người dân đã sinh sản tác ra ta, mang đến ta dáng vóc hình hài, tương đối thở, nụ cười… công danh sự nghiệp sự nghiệp. Dù chúng ta là ai, bạn nông phu giỏi bậc trí giả thì điểm gặp gỡ giữa bọn họ là niềm tin báo hiếu đã tuôn trào trong nhịp đập của trái tim căng đầy nhiệt độ huyết.

Bạn đang xem: Mùa vu lan hiếu hạnh

Trong kinh Phật dạy: “Bồ tát hại nhân, bọn chúng sinh sợ quả” tức là Bồ tát sợ dòng nhân thuở đầu trong đó có cái nhân bất hiếu, chúng sinh hại quả trong các số ấy có mẫu quả đắng cay, đau khổ như có tiếng bất hiếu.

*

 Chuyện của nhà Nho xưa kể rằng: Lão Lai Tử Lão Lai Tử vốn fan ở nước Sở, sinh vào đời Xuân Thu, đang 70 tuổi mà phụ huynh vẫn còn sống, ông thờ cha mẹ rất có hiếu. Không muốn cha mẹ thấy nhỏ già nua nhưng mà lo buồn, ông hay mặc áo sặc sỡ, rồi tay múa miệng hát trước mắt phụ vương mẹ. Lại có khi bưng nước hầu cha mẹ, ông vờ vịt trợt té rồi ngồi khóc oe oe trước mặt bố mẹ như trẻ con nít bắt đầu lên 5, 3 tuổi vậy. Bố mẹ vui cười cợt trước trò ngộ nghĩnh của bé mình. Nhà Nho hiếu là thế, theo Phật giáo hiếu thì sao?

 Trong cung bậc tri ân và báo bổ của cỗi nguồn dân tộc luôn trân trọng và lấy hạnh hiếu làm cho đầu. Lúc Phật giáo du nhập vào nước ta sự chạm mặt gỡ, giao thoa, hội nhập của nền văn hóa đa tầng này. Từ bỏ ấy hạnh hiếu trong mầu nhan sắc Phật giáo lại được đánh giá trọng. Sự tương phùng của niềm tin đó đang dẫn dắt đề xuất những gương hiếu thảo trong thừa khứ tương tự như hiện tại, sáng sủa rực và ghi mãi dấu ấn với thời gian. Chưa hẳn ngẫu nhiên, cứ đến ngày rằm tháng bảy âm kế hoạch hằng năm, giới Phật giáo trọng thể tổ chức đại lễ Vu lan – Báo hiếu thật trang nghiêm, từ vẻ ngoài tổ chức cho đến nội dung mang ý nghĩa sâu sắc nhân văn, văn hóa truyền thống trên phương diện tâm linh của bé người. Lễ Vu Lan xuất phát từ điển tích Phật giáo được khắc ghi trong kinh Vu Lan Bồn.

– “Vu Lan” là danh từ điện thoại tư vấn tắt của “Vu Lan Bồn”, tiếng Phạn là Ullambana. “Ullam” dịch là “treo ngược” (đảo huyền), dụ cho chiếc khổ của bạn chết như bị treo ngược, rất là thống khổ. Chữ “bồn” giờ đồng hồ Phạn là “bana”, dịch là “cứu giúp”. Như vậy “Vu Lan Bồn” là giúp đỡ tội bị treo ngược, cũng như các tội khác.

*

– “Báo hiếu” là sự đền rồng đáp công đức sinh thành chăm sóc dục của người con đối với bố mẹ hiện tiền và phụ huynh nhiều đời các kiếp.

Lễ Vu Lan của Phật giáo như chúng ta thấy thời buổi này phát xuất trường đoản cú thời Đức Phật. Bằng đại bi tâm, Đức Phật đã dạy thủ tục báo hiếu với bố mẹ ở đời này và các đời khác. Người đầu tiên chào đón là Tôn mang Mục Kiền Liên. Tôn giả là một trong những trong mười vị môn đệ xuất bọn chúng của thay Tôn. Lúc Mục Kiền Liên vừa chứng được lục thông, ngay tức thì nhớ tới mẹ mình, Tôn mang bèn cần sử dụng tuệ nhãn kiếm tìm, tức thì thấy người mẹ đang ngơi nghỉ trong loài ngạ quỷ rất là đói khổ. Thương bà mẹ vô vàn, Ngài đã vận dụng thần thông xuống cõi ngạ quỷ dâng dĩa cơm đầy cho mẹ. Vì chưng tâm bà Thanh Đề còn thừa san tham và ác nghiệt thọ báo còn quá nặng nề cần bà ko thể dùng cơm vì chén cơm trở thành lửa. Hết sức đau đớn, phân vân dùng giải pháp nào để cứu bà bầu mình, Ngài tức thời về hỏi đức vắt Tôn.

Theo Kinh Vu Lan Bồn Phật dạy :

佛言:汝母罪根深結非汝一人力所柰何。汝雖孝順聲動天地,天神地祇,邪魔、外道道士,四天王神,亦不能柰何。當須十方眾僧威神之力,乃得解脫。吾今當 說,救 濟 之 法,令 一 切 難 皆 離 憂 苦”<1> nghĩa là: “Tội lỗi của chị em ngươi khôn xiết nặng, bản thân ông sử dụng thần thông, có hiếu thuận cảm đụng tới trời đất, thần kỳ, đạo sĩ nước ngoài đạo, tứ thiên vương, cũng không cứu được, duy chỉ nhờ thần lực của bọn chúng Tăng sau bố tháng định cư kiết hạ, ni ta dạy cho phương pháp cứu tế, khiến các nạn lìa thoát khổ”.

*

Nghe vậy, Tôn trả mục Kiền Liên tức thì khẩn cầu Thế Tôn<2> :

“Bạch cố gắng Tôn, nhỏ nay làm thế nào mời được chư Tăng mười phương cúng nhịn nhường một lúc như vậy được?”<3>.

Xem thêm:

Đức Phật dạy :“Ngày Vu Lan cũng chính là ngày tự Tứ của chư Tăng, ông đề xuất sắm những thứ bái dường trong ngày Tự Tứ. Ngày đó dù các vị ở trong thiền định giỏi thọ hạ gớm hành, tốt hóa độ nhân gian, cũng tập trung lại nhằm Tự Tứ và nguyện cầu cho người mẹ ngươi được bay khổ”<4>

Tôn giả thực hành theo lời dạy của Đức vắt Tôn, và thiết yếu ngay trong thời gian ngày đó bà bầu Tôn đưa thoát được cảnh khổ bửa qủy mà được sinh lên cõi trời. Tôn giả khôn xiết hoan hỷ với thỉnh mong : “Sau này có chúng sinh nào ước ao phát trung khu hiếu để nguyện cầu cho cha mẹ thoát khổ được vui, chúng ta có được gia công như con không?”<5>.

Thế Tôn bảo rằng: “Có thể được thiết kế như vậy trong ngày Tự tứ để phụ huynh đời này và các đời được khôn xiết độ giải thoát”<6>.

Từ đó trong Phật giáo để lại một pháp thức cứu vớt độ cho những bậc chi phí nhân thừa vãng khôn cùng thoát về cảnh giới an lành, được tiến hành trong ngày Vu Lan – từ Tứ. Vào hầu hết ngày này, dù bạn là ai, ở chỗ nào cũng ước muốn được đến chùa để tham gia lễ Vu Lan – Báo Hiếu.

Còn với tôi khi, âm vang trầm hùng ngân nga của tiếng chuông chùa mùa Vu Lan vang vọng về như thức tỉnh những người dân con về bên với thực tại để lắng nghe, nhằm thấu hiểu, để cảm thấy về ngọn ngành yêu mến của nhì đấng sinh thành. đông đảo lời ru ngọt ngào của bà bầu từ thưở còn ở nôi sẽ là lời thiên thu dọc từ bước thời gian của nhỏ trên vạn nẻo con đường đời.

Vai mẹ tí hon nhấp nhô làm cho gối

Lưng gửi nôi với tim hát thành lời

Trong cuộc tang thương tìm kế mưu sinh lắm nỗi gian truân, thân hao tí hon một nắng hai sương của mẹ, bao vất vả đắng cay bà mẹ đều quẳng gánh trên vai, phần nhiều sợi tóc điểm bạc, phần lớn nếp nhăn gò má, nàn domain authority nâu của người mẹ thấm đượm mẫu nắng, gió của thời gian. Trường đoản cú khi con còn nhỏ dại và đến giờ nhỏ đã khôn phệ trưởng thành, cả hồ hết lúc nhỏ được ở sát bên chị em và cả khi con ở phương trời xa xôi thì hình ảnh mẹ luôn luôn hiện hữu bên con. Trong tối giông tố giá chỉ rét bà bầu là bức thần đồng phủ quanh đời con, không những thế mẹ là ánh nắng soi con đường cho con trong tối trường tăm tối, trong đắng cay nhức thương, trong tủi hờn. Trong mọi thực trạng mẹ luôn ở ở kề bên con để yên ủi động viên chấp cánh mang đến con, đôi cánh của lòng tin và mong muốn để nâng phần lớn ước mơ của con ngày được cất cánh xa hơn:

Lên non mới biết non cao

Nuôi con bắt đầu biết công sức mẫu từ

Có lẽ tấm lòng ngọt ngào vô bờ bến kia của mẹ phụ thân chỉ bao gồm ai được gia công mẹ làm phụ vương thì mới thấu hiểu được một cách trọn vẹn được nỗi đắng cay cơ cực và nỗi khổ đau trong phần đường trường. Ví như như tình thương của người mẹ nhẹ nhàng, êm ái thì tình thương yêu của cha khi nào cũng kín đáo đáo cứng nhắc và nghiêm khắc;

Thương con cha cực trăm điều

Đầu đêm sương white chịu những gian truân

Chính chính vì thế mà trọng điểm hồn phụ vương phải se lại, trái tim cha phải hóa rét mướt lùng, rồi cũng vào độ chớm thu trái tim con như tê tái quặn thắt đau và nhức nhối, chân nhỏ ngã khuỵu, đa số giọt lệ trường đoản cú tuôn chào vì chưng nghe tin phụ thân mắc dịch hiểm nghèo khi thân phụ tôi còn cực kỳ trẻ. Một nỗi đau tê tái sẽ dần cứa vào da vào làm thịt vào tận trái tim tôi khiến cho tâm tôi rối bời, nghẹn ngào thổn thức. Thời hạn dần trôi cũng chính là lúc phụ thân tôi yêu cầu gánh chịu các cơn nhức nhức, thời gian đang dần chiếm đi khá thở, nhịp đập của trái tim thân phụ tôi mà không tồn tại cách nào cứu giúp được. Cha ơi!…Cha! Tiếng phụ thân trầm ấm, nhưng lúc này môi con như quặn thắt lại, bên bé bao người quanh con phấn kích hân hoan vì trên ngực áo họ được sở hữu bông hồng thắm mãi, riêng biệt con buộc phải ngậm ngùi rơi lệ chào đón một đóa hồng trắng, mầu của tang thương, mầu của những người con vô phước không thể cha. Bé cảm thấy cô đơn lạc lõng trong niềm vui của đa số người, thỉnh thoảng con muốn chạy trốn để thoát ra khỏi thực tại âu sầu đang cào cấu nghiền nát trái tim con. Dòng khăn tang ngày nào bé tiễn đưa phụ vương về khu vực yên nghỉ ngơi nghìn thu cũng là 1 trong dấu ấn nhưng suốt cuộc sống này con không sao quên được. Ngày nào cơ mà đất trời âm u bi thiết giông tố bời bời tắt lịm mối cung cấp mạch sinh sống yêu thương cũng là ngày con khổ sở nhất – ngày con không được ngồi bên phụ vương tâm sự, để điện thoại tư vấn hai tiếng phụ vương ơi,con thương cha vô cùng:

…Quanh tôi ai cũng khóc

Thầm yên ổn tôi sầu thôi

Để làn nước mắt chảy

Là bớt khổ đi rồi

Hoàng hôn phủ mặt mộ

Chuông miếu nhẹ khu vực nơi

Tôi thấy tôi mất cha

Là mất cả bầu trời

Cha mẹ, phần đông tháng ngày bé ở khu vực xứ lạ, những giờ chiều hoàng hôn tím ngắt nhìn số đông hàng tre xanh cao tít, những bé đò thưa fan qua lại lòng bé lại thấy bất giác với hoài niệm về ân huệ sinh thành của phụ thân của mẹ. Tình yêu của phụ huynh thật vô hạn bến, ko một thứ bảo vật nào có thể thay cố kỉnh được, không một thứ cây viết mực nào hoàn toàn có thể lột tả hết được, chỉ biết rằng cha mẹ luôn cho ta chiếc ngọt ngào, sung túc luôn đem về những niềm vui để khỏa lấp số đông phiền não, run sợ nửa cuộc đời.

Ân phụ thân lành cao như non thái

Nghĩa người mẹ Hiền sâu tựa hải dương khơi

Dẫu mang đến dâng hết một đời

Cũng ko tả ơn tín đồ sinh ta

Trong ngày đầu Thu này vạn vật hình như đang tưởng ngàng giác tỉnh trước hồn thu, nhan sắc thu, hương thu khiến cho lòng chúng nhỏ như lắng đọng, se sắt để tướng nhớ cùng dâng những cành hoa được ngậm đủ cái lạnh lẽo của sương giá, cái hương của đất trời, của chiếc tâm thành kính của chúng bé để rồi kết thành tràng hoa tâm người tình Đề dâng lên hai đấng sinh thành người mẹ cha. Được như thế, nhỏ nguyện năng thao tác lành lánh bài toán dữ. Đồng thời, để nhớ ơn hai đấng sinh thành giữa phụ thân và mẹ, nghĩa tình cảm thấy chu viên, thì cái tâm bát ngát của mỗi chúng ta cần đựng lên âm thầm nguyện:

“Nguyện rước công đức này,

Hướng về mọi tất cả,

Đệ tử và bọn chúng sinh,

Đều trọn thành Phật đạo” 

*

 Kể từ lúc Phật Giáo được truyền vào Việt Nam, mùa Vu Lan lại càng khơi dậy truyền thống lâu đời báo hiếu của dân tộc bản địa Việt. Trong làng mạc hội nay, lễ Vu Lan không chỉ có đơn thuần có ý nghĩa sâu sắc tôn giáo linh nghiệm mà đang trở thành “lễ hội văn hóa truyền thống tình người” với bất kể ai sẽ hiện hữu bên trên cõi đời này. Lễ Vu Lan với một chân thành và ý nghĩa thật thiêng liêng cao cả, giúp cho con nhớ cho công ơn cha mẹ, khơi dậy trong trái tim họ một lòng tin báo hiếu đáng quý trọng. Là những người con Phật mỗi họ cần thừa nhận thức thâm thúy lời Phật, khi mùa Vu Lan về càng nỗ lực tinh tấn tu tập, thực hành thực tế hạnh hiếu để báo ân thâm ân của thân phụ mẹ. Cúng kính cha mẹ đã biến hóa một đạo lý sinh sống của dân tộc bản địa Việt Nam, và cũng chính là đạo lý sống của hàng Phật tử khi khẳng định đạo Phật là đạo hiếu.

 Qua mùa vu lan báo hiếu này đã cho ta một thông điệp rằng, một bạn chưa giác tỉnh thì thiết yếu nào mà ra khỏi sinh tử luân hồi, ko thoát sinh tử luân hồi thì cấp thiết nào chỉ bày cho những người khác thoát ra khỏi sinh tử luân hồi, từ bỏ đó cần được tinh tấn tu học, kiên nhẫn, học tập tu trọng tâm sửa tính, sút tham – sân – si, ngấm nhuần tinh thần: từ bỏ – bi – hỷ – xả, vô vấp ngã vị tha, yêu đương người, đoàn kết, hỗ trợ nhau, share hạnh hiếu thì mới hoàn toàn có thể cứu góp được bố mẹ mình cũng giống như nhiều bạn trong đông đảo lúc phần lớn nơi.

*

Lễ Vu lan báo hiếu sẽ cảnh tỉnh mỗi chúng ta, ai đó đã bất hiếu thì ngay hiện giờ phải nên tất cả hiếu, yêu cầu kính quý, thăm hỏi, ân cần phụng dưỡng phụ huynh hết lòng, cùng xin sám hối, tinh tiến học hành, trường đoản cú thiện, làm lành, lánh dữ thì sau này ta mới thành danh, thánh nhân cứu giúp đời như Đại hiếu Mục Kiền Liên nhân tình Tát thuở nào. Nhân ngày mùa vu lan năm nay, tác giả bài viết xin kính chúc quý vị luôn luôn an lành, luôn ghi nhớ bổn phận làm bạn con chí hiếu, ghi nhớ được như vậy sẽ luôn được đức phật gia trì trong gần như lúc hầu như nơi, sở nguyện tòng tâm, những người dân quá cố dễ dãi siêu sinh rất lạc, phụ huynh hiện tiền được thọ trường, mái ấm gia đình ấm no hạnh phúc. Đúng là muôn hạnh của đời người hạnh hiếu là đầu tiên quan trọng bậc nhất!

Nam mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên người thương Tát Tác Đại chứng minh!

Tác giả: Ths. Lý Thị Thảo

<1>佛說盂蘭盆經<1>; 西晉三藏法師竺法護譯 (Phật thuyết Vu lan bồn; Tây Tấn Tam Tạng pháp môn sư Trúc Pháp Hộ dịch)