Vì Anh Đã Hứa Mà

Anh sẽ nhận em có tác dụng vợ, và hứa sẽ giữ lại được lòng tầm thường thủy với em.Khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan,lúc nhỏ đau xuất xắc khi khỏe khoắn mạnh, cơ hội hoạn nàn hay lúc bình an, anh hứa vẫn yêu thươngvà kính trọng em hằng ngày suốt đời anh.

*
Đám cưới đã ra mắt một cách tốt đẹp.

Bạn đang xem: Vì anh đã hứa mà

Cô gật đầu đồng ý lấy anh, một nhân viên IT khô khan cùng ít lãng mạn. Còn cô là 1 giáo viên dạy dỗ vũ đạo, điệu đà và xinh đẹp, các chàng trai theo xua cô không ít, với cũng không một ai lọt được vào đôi mắt xanh của cô. Tuy nhiên khi anh đến , anh yêu thương cô bởi tình yêu thương chân thành, và trọn vẹn lấy lòng gia đình cô, bạn bè cô cũng cỗ vũ anh. Anh làm việc lươngkhông cao, cũng không đẹp trai, thậm chí còn anh chưa phải là mẫu tín đồ cô thích, rứa mà cô lại lấy anh. Đôi dịp cô cũng không hiểu biết nhiều vì sao cô lại đồng ý lấy anh.Sau đám cưới, anh với cô ra ở riêng, cuộc sống thường ngày của họ cho dù ít giờ cười cơ mà chưa bao giờ có chuyện biện hộ cọ, bi quan phiền, cùng cô thấy anh cũng không đến nỗi không ẩm mốc như cô nghĩ, những dịp lễ như valentine, 8/3…. Cô đều phải sở hữu hoa và quà của anh. Rất có thể nói, anh là một trong những người chồng rất tốt. Hàng ngày anh chở cô đến chổ dạy rồi bắt đầu đến doanh nghiệp làm việc, cuối tuần anh chở cô trở về bên cạnh ngoại, hoặc gặp mặt gỡ bạn bè. Cùng anh luôn cố gắng để làm cô hạnh phúc.Nhưng rồi cuộc sống thường ngày đã không cho họ hạnh phúc được lâu, chúng ta phải đối mặt với một cuộc sống mới, một cuộc sống đời thường thật khó để chấp nhận…Một hôm đang thao tác làm việc anh dấn được smartphone của cô, nhưng chưa hẳn là cô mà là 1 giọng nói khác-Xin lỗi, anh có phải là ông chồng của chị Diễm ko ạ?-Ai đang dùng điện thoại của vợ tôi vậy?-Em cùng làm cho với Diễm, anh…anh vào bệnh viện ngay đi, Diễm new bị tai nạn, đang cấp cứu ở bệnh viện Chợ Rẫy-Sao…Sao vậy, bao gồm chuyện gì với Diễm vậy-giọng anh như lạc đi, nghẹn ngào , anh không tin vào chuyện đang xảy ra-Anh vào khám đa khoa nhanh điNói rồi tín đồ đó hớt tóc máy mà lại không giải thích gì thêm. Anh lo lắng, hoảng loạn chạy vào dịch viện, một thời điểm sau ba mẹ anh với ba bà mẹ cô ấy cũng đến, mọi tín đồ đều không hiểu nhiều chuyện gì đang xảy ra. Sáng nay anh với cô sẽ vui vẻ bữa sáng với nhau, cố mà….Sáu giờ phẩu thuật là sáu tiếng anh ngồi đứng không yên,lòng như lữa đốt. Vị chưng sĩ già bước thoát ra khỏi phòng phẩu thuật, anh hỏi:-Vợ tôi sao rồi bác sĩ?.Tạm thời cô ấy đã qua cơn nguy kịch, còn nên ở lại khám đa khoa để kiểm soát thêm ông thở dài- nhưng chắc hẳn rằng cô ấy cực nhọc mà đi lại được.Thông báo của bác bỏ sĩ làm anh chết lặng,cô là một trong những giáo viên vũ đạo, còn nếu như không đi lại được thì có thể cô chết mất, anh đến mặt cô, mà lừng chừng nên nói gì. Dịp đó anh cầu , giá chỉ như anh chịu đựng được rất nhiều gì cô đã gánh chịu. Nhưng đó là điều không thể xảy ra.Sau cha tuần ở bệnh dịch viện, cô về công ty trênchiếc xe lăn, khuôn mặt cô phờ phạc, cảngôi đơn vị như sầm uất hẳn đi. Từ lúc cô biết cô quan yếu đi lại, hầu hết thứ bao quanh cô trong khi đã chết, cô bắt buộc nhảy múa được nữa,nghĩa là bắt buộc làm rất nhiều gì cô thương mến với cô như thế chẳng không giống nào bị tiêu diệt nữa cuộc đời..Và cũng từ đó, anh cố gắng để thấy cô cười, bây giờ, mọi câu hỏi trong đơn vị đều vì anh một tay chuẩn bị xếp, từ bỏ giặt dũ cho nấu ăn. Cô thì vẫn thế, lúc nào cũng u buồn.Mỗi buổi sáng, anh nỗ lực dậy sớm, thổi nấu điểm chổ chính giữa cho cô, anh luôn gọi cô dậy sau khi mọi vật dụng đã chuẩn bị xongVợ ơi!, dậy ăn sáng đi, anh chuẩn bị xong hết rồi anh vừa nói vừa lay cô dậyAnh nhằm em yên. Em ko thích nên ăn những gì hết, để em lặng cô gắt lên.Anh để loại xe lăn bên cạnh giường vàchuẩn bị đi làm,chính anh cũng lừng chừng nên làm gì để cô thoát khỏi yếu tố hoàn cảnh hiện tại.Bây giờ đồng hồ gánh nặng gia đình đặt cả lên vai anh, tai nạn thương tâm củacô cũng đã tiêu tốn hết số tiền cơ mà hai vợ ông xã dành dụm được, tiếng anh phải thao tác thật cật lực, để có tiền lo mang lại cô, tuy vậy anh chưa bao giờ bỏ cuộc giỏi gục ngã, ngoài việc ở doanh nghiệp anh còn dấn thêm các công việc khác như: thi công web , thiết kế phần mềm, bất kể việc gì hoàn toàn có thể làm ra tiền anh phần đa làm, đêm nào anh cũng thức mang lại nữa đêm. Cùng anh vẫn luôn luôn yêu cô như ngày nào, với cô, nhờ vào anh cũng dần lấy lại lòng tin trong cuộc sống.Anh cố gắng tiết kiệm nhằm mua thêm vào cho cô một cái máy vi tính để cô tiện rỉ tai với bạn bè, để cô khỏi lạc lõng các lúc vắng ngắt anh.

Xem thêm:

Từng chiều đi làm về, anh hầu hết đưa cô dạo quanh khu vực phố, để cô tìm được chút niềm vui. Anh nấu rất nhiều món ăn uống cô thích, chỗ nào có bác sĩ xuất sắc anh hồ hết sắp xếp thời hạn đưa cô đi trị bệnh. Anh chưa khi nào từ bỏ, luôn luôn động viên cô yêu cầu cố gắng, nổ lực. Sự âu yếm của anh có tác dụng cô thấy ấm lòng, cô không hề tự ty vì chưng đôi chân tật nguyền nữa, cô bước đầu học cách đồng ý nó. Tuy thế đôi khi, vì sự âu yếm của anh cô lại thấy tui thân, cô thấy mình nợ anh những quá.Một hôm, sẽ đang giặt áo xống thì nghe giờ xoong chảo leng keng trong bên bếp, anh chạy vào thì thấy cô đang cố gắng để làm bếp món gì đó- Em đang làm những gì vậy?- Hì, em định thổi nấu bữa tối- cô nhoẽn miệng cười.- Thôi, em sinh hoạt đi, mấy chuyện nàyđể anh lo- nhưng lại mà em muốn nấu- cô phụng phịu- Cái bếp cao vậy sao em đun nấu được, cứ nhằm đó đến anh, em không thấy là anh bắt buộc lo đầy đủ chuyện rồi sao, đừng có tác dụng anhlo lắng thêm nữa…Cô lặng lẽ đẩy xe pháo vào phòng, mắt nhòe đi. Cô thấy mình thật vô dụng, những vấn đề tầm thường của phụ nữ mà cũng không hỗ trợ được anh. Mấy hôm sau cô vẫn bi đát vì chuyện đó.Anh càng chăm lo cô, cô càng thấy bản thân vô dụng, nhiều khi ý định từ sát tự dưng lóe lên trong đầu cô, mà lại cô dường như không làm thế, vì chưng cô khôn cùng yêu anh.Mỗi đêm, anh ôm cô và thì thầm:” ngủ ngon giấc em nhé, rất nhiều chuyện rồi đã ổn thôi”. Nhưng cô còn chưa kịp say giấc thì anh lại trở dậy, lại lọc cọc lạch cạch với máy tính xách tay khô khan, tự nhiên lòng đơn côi thắt, rồi những quan tâm đến mông lung cứ chợp chờn trong đầu cô:”Nếu không bởi vì mình, anh đâu phải khổ sở như vậy, tất cả là trên mình, giờ mình nên làm cái gi đây. Một ý nghĩ về lóe lên trongđầu cô: LY HÔN.Chiều hôm sau, khi anh vừa đi làm việc về, trên bàn đã có săn một tờ giấy, anh gắng lên đọc, nét phương diện sa sầm lại, kia là đơn ly hôn, cô đã viết và đã ký.- điều này là sao đây- anh chìa tờ giấy ra trước phương diện cô- Em không muốn làm khổ anh nữa, anhký điAnh cân nhắc một thời điểm rồi hỏi lại cô:” em thực sự mong muốn anh ký thật chứ?”. Cô chú ý anh gật đầu. Anh lặng lặng, đi chuẩn bị bữa tối, ăn kết thúc thì anh đi đâu mất. Tối đó, cô ở 1 mình, rất lâu rồi cô mới ở một mình trong đêm tối, thoải mái và tự nhiên cô thấy lạc lõng, nỗi đơn độc như đã gặm nhấm dần dần trái tim cô. Đã nữa đêm, anh vẫn không về, “anh đi đâu?”. Cô bắt đầu lo lắng và đắn đo nên làm những gì ngoài bài toán khóc, cô thấy ghi nhớ anh vô cùng, rồi cô ngủ thiếp đi. Khi thức giấc đang là 9h sáng, anh vẫn chưa về, cô trở mình, phải trở ngại lắm cô mới lên được cái xe lăn, cô đẩy xe pháo đi một vòng quanh nhà, sao mà xúc cảm u ám quá, cô muốn ăn cái gì đó, tuy thế chẳng ai góp được cô cơ hội này. Đành vậy, cô quay về phòng, không biết làm gì, chất xám trống rỗng.Khoảng 11h thì anh về, tay cố kỉnh ít rau củ, để nấu bữa trưa. Sau một thời điểm thì xong, anh đẩy cô lên trên mâm ăn. Cô chẳng nói gì, chỉ âm thầm ăn,cũng không đủ can đảm nhìn anh. Đang nạp năng lượng thì anh chú ý quanh và nói:- Anh new vắng nhà gồm một đêm, sao mà bề bộn quá vậy,chén chén chẳng ai rữa, xống áo cũng chẳng ai giặt, item cũng chẳng ai lau-nói rồi anh thở dàiTự nhiên cô thấy miếng cơm trong mồm chát đắng, cô biết anh vẫn trách móc cô, tuy vậy biết làm gì hơn.Rồi anh nói tiếp:- Còn em nữa, chân em như vậy, bộ mong mỏi anh ký kết vào tờ giấy đó thật hả?- Dạ…em trả tự do thoải mái cho anh, em không thích anh cần khổ vì em các nữa- cố anh ký rồi em đang ra sao, em quan tâm đến kỹ chưa?- Rồi anh à- Không hối hận chứ?- anh xong đũa với hỏi- Thì em đã ký rồi, giờ chỉ còn anh đưa ra quyết định thôiAnh tách bàn ăn, một dịp sau anh con quay trở lại, bên trên tay anh cụ một con lật đật bởi gỗ, rất lâu rồi anh tặng cô, anh để nhỏ lật đật xuống bàn rồi đẩy nó xẻ xuống, này lại đứng nhảy dậy như chưa từng ngã, anh nói:- cuộc sống thường ngày có đôi lúc làm chúng ta gục ngã, nhưng chúng ta phải biết cách đứng lên em à, em tật nguyền thì sao chứ, không đi được thì sao chứ, hãy nhằm anh có tác dụng đôi chân cho em nhé, đừng có tự ti nữa.Mắt cô bước đầu nhòe đi vị những lời anh nói- tuy vậy em….- không có nhưng nhị gì hết, em có nhớ phần lớn gì anh đang nói trong hôn lễ không, anh hứa vẫn yêu thương cùng tôn trọng em suốt thời gian sống anh, dù cho có chuyện gì xảy ra- anh núm lấy tay cô- hãy để anh thực hiện điều ấy em nhé,Anh yêu Em!!!.Cô òa khóc như 1 đứa trẻ, phần đa giọt nước mắt hạnh phúc lăn lâu năm trên má cô- Em xin lỗi, em không khi nào để anh phải bi thiết nữa đâu,e cũng yêu anh.Anh gửi tay gạt đi phần đa giọt nước đôi mắt trên má cô:” Đừng khóc nữa, nước mắt hòa với cơm trắng mặn lắm đó, em biết không hả?..